cây táo

canhTao

Tuần vừa qua, có người quen đến chơi ở lại vài ngày trước khi chia tay [mà tôi không biết bao giờ mới gặp lại].

Hôm ấy, tôi về sớm, háo hức, chờ đợi.

Gặp nhau, vui hơn tết.

Vườn sau nhà tôi có cây táo. Tôi bận bịu không chăm sóc, nó ngã nghiêng, ngọn rũ xuống gần như bò trên mặt đất. Đã vậy dưới gốc, cỏ-chỉ còn chen lấn mọc kín. Mới đến buổi trưa, mà buổi chiều tôi đã thấy người ấy ngoài vườn hì hụi cưa cây, đóng cọc nâng cành táo. Mấy ngày liên tiếp như vậy, thỉnh thoảng trong nhà nhìn ra, tôi lại thấy bóng dáng người và táo thấp thoáng lẫn vào nhau trong nắng ấm đầu Xuân.

Đúng ngày, người ấy nói lời từ biệt, ra về. Tôi giữ mãi thế nào cũng không được. Tiễn chân xong, tôi trở vào nhà. Mọi thứ đều giống hệt như cũ, chén con bên bình trà còn dở dang, những chiếc ghế xô lệch bên bàn trống, góc nhà, khoảng sân, bóng táo lẻ loi trong nắng…

Trống vắng.

Continue reading cây táo

Mì Gói, Món Ăn Dễ Chịu của Tôi!

migoi 

Thật tình tôi không hiểu tại sao mình lại mê mệt cái loại đồ ăn, không những không béo bổ mà còn ngược lại, đó đến như vậy!

Khi đêm khuya, bụng đói, đầu óc cồn cào!! Ra bếp làm bát mì. Mì chín. Mở nắp đậy mì ra, mùi hành/tôm/gà oà lên, phưng phức, chạy sâu vào khoang mũi, chạy lên não, rồi xuống dần đến cuống lưỡi. Từng tế bào lưỡi chợt thức dậy, hăm hở, giục nước miếng túa ra.. ngập đầy kẽ răng‼! Đũa đầu tiên, ôi chao, giống như một lớp nước huyền diệu, ấm nóng, tráng quanh thành bao tử, người lâng lâng, đầu óc lãng đãng… Những miếng kế tiếp, tôi ăn một cách chậm rãi, cố kéo dài thời gian để tận hưởng, từng sợi mì nóng đẫm hơi nghi ngút, quyện vào nhau; từng muỗng nước dùng đo đỏ ớt, ngọt… lịm [mì chính]! Tôi… nhắm mắt lại ăn, như thể mọi tinh tuý của trời đất đọng lại chỉ trong một bát mì!

Mỗi lần ăn mì gói xong, tôi đều có cảm giác phạm tội với chính cơ thể mình. "Chỉ nên ăn những thứ mà bạn nghĩ sẽ mang lại lợi ích cho nó." Nhưng khi nuốt xong miếng thứ nhất, rồi miếng thứ hai, đến miếng thứ ba, tôi quên tuốt luốt. "Sống ở trên đời không gì bằng… bát mì gói!" Để rồi khi húp soàn soạt miếng nước cuối cùng, đặt bát xuống, một cảm giác dễ chịu, thỏa mãn, dâng đầy, gần giống như khi ngồi thiền [đạt đến một chút xíu ngộ, cái này là nghe kể lại] hay dùng thuốc… giảm đau! Ôi, lúc ấy quả thật là "cảm giác nháo nhào!

Nhưng rồi, tôi lại tự an ủi mình bằng câu nói cửa miệng dễ dãi, "con người mà." Và tôi cứ tiếp tục ăn mì buổi tối khuya, và chịu đựng mặc cảm tội lỗi sau đấy!

Khi tôi chết…

st

Vẽ chuyện, đã chết thì còn thiết gì đến thân xác già nua nữa mà viết với lách ở đây. Thế nhưng tôi phải cần cho những người thừa hưởng gia tài của tôi biết, tôi [lúc sống] muốn họ làm gì sau khi tôi lăn ra chết.

Trong đời, tôi đã từng đưa ma cho biết bao nhiêu người: ông bà, cha [not bố] mẹ, anh em, chú bác, bạn bè, bà con xa gần…. nhưng cũng chả đến thăm các ngôi mộ ấy được bao nhiêu lần trong cái cuộc đời đằng đẵng này. Không phải là tôi đã quên bén họ, nhưng tôi chọn cách khác để nhớ. Thường, tôi hay suy nghĩ vẩn vơ, những lúc như vậy ý tưởng nhảy lung tung từ người này sang người kia. Tôi nhớ đôi mắt đen nhánh trong vắt của em tôi, mỗi lần nhìn thấy chim bồ câu lại thấy hình ảnh nó chập chững chạy ra đuổi bắt. Tôi nhớ mùi hương của mẹ tôi khi tôi ôm Người lần cuối, thỉnh thoảng mùi hương ấy lại trở về đậm nét như thể Người đang ở quanh đây. Khi dạo chơi, thấy cảnh hay/cây đẹp, những câu thơ Đường ông tôi thường ngâm nga chợt bật ra. Gặp bữa thịt chó thì lại nhớ đến bác tôi hay khề khà "Sống ở trên đời chỉ có miếng…" vân vân và vân vân…..

Continue reading Khi tôi chết…

Page 43 of 43« First...«3940414243